Công dụng của Mộc nhĩ dưới góc nhìn Đông y

Mộc nhĩ hay còn gọi là nấm tai mèo.

Tên khoa học Auricularia polytricha Sacc.

Thuộc họ Mộc nhĩ (Auriculariaceae).

A. MÔ TẢ CÂY

Loại nấm mọc trông giống tai người (“mộc” = gỗ, “nhĩ” = tai) mặt ngoài màu nâu nhạt, có lông mịn, mặt trong nhẵn màu nâu sẫm. Thể quả chất keo, thời kỳ đầu hình chén, dần dần biến thành hình cái tai, hoặc hình lá, đại bộ phận phẳng, nhẵn, rất ít khi có nếp nhăn. Bộ phận gốc thường có nếp gấp màu xám đỏ, nhiều khi màu tím. Đường kính có thể tới 15cm.

B. PHÂN BỐ, THU HÁI VÀ CHẾ BIẾN

Mọc hoang trên những cây, cành gỗ mục, ở trong rừng hay ở vùng đồng bằng trên một số cây như cây sung, cây duối, cây sắn, hòe, dâu tằm.

Hiện được sản xuất công nghiệp. Hái về phơi hoặc sấy khô. Khi dùng làm thuốc thì sao cháy.

C. THÀNH PHẦN HÓA HỌC

Hoạt chất chưa rõ.

Chỉ mới biết trong mộc nhĩ có 10% nước, 9-10% protit, 0,2% lipit, 58,5% gluxit, 6,3% xenluloza, 5,2% tro.

Mỗi 100g mộc nhĩ có 321,3mg canxi, 180,9mg P, 0,03mg caroten, 0,14mg vitamin B1, 0,50mg vitamin B2, 2,4mg vitamin PP.

C. CÔNG DỤNG VÀ LIỀU DÙNG

Ngoài công dụng làm thức ăn, mộc nhĩ được dùng làm thuốc giải độc, chữa lỵ, táo bón và rong huyết.

Ngày dùng 6-12g dưới dạng thuốc bột (sao cháy, tán bột), chia làm nhiều lần trong ngày.

Xem thêm:

Công dụng của cây Hoàng liên

Nguồn: Những cây thuốc và vị thuốc Việt Nam

Tác giả: Giáo sư Tiến sĩ khoa học ĐỖ TẤT LỢI