Bệnh trĩ có nguy hiểm không?

Bệnh trĩ là bệnh thường gặp ở những người làm việc phải đứng quá lâu hoặc ngồi quá nhiều. Khi phát hiện, cần có cách điều trị bệnh trĩ kịp thời để tránh biến chứng xảy ra gây khó khăn cho người bệnh.

Nhiều người mắc bệnh trĩ nhưng lại không biết đến những ảnh hưởng và tác hại mà bệnh trĩ mang lại nên thường chủ quan trong việc điều trị dẫn đến những hậu quả nghiêm trọng không lường thậm chí nguy hiểm đến cả tính mạng:

Suýt ly hôn vì trĩ

Sau khi sinh con, chị Vân Anh (An Bồi, Kiến Xương, Thái Bình) bỗng trở thành người khác hẳn trong chuyện phòng the. Trước kia, chị nhiệt tình hào hứng bao nhiêu thì giờ chị lạnh nhạt, hờ hững bấy nhiêu. Mỗi lần “vào cuộc”, chị không khác nào một khúc gỗ, khiến anh nghi ngờ vợ có bồ. Gia đình anh chị đứng trước nguy cơ tan vỡ. Tuy nhiên, anh Tú muốn trước khi chia tay, hai người cần nói rõ mọi chuyện. Và anh tá hỏa khi biết rằng nguyên nhân rất đơn giản: Chị Vân Anh bị trĩ sau khi sinh. Mặc cảm về chuyện đó, chị ngại ngùng mỗi khi vợ chồng gần nhau. Với bản tính kín đáo, hay thẹn, chị không dám nói với ai, kể cả với chồng. Anh Tú liền đưa vợ chữa trị và vấn đề được giải quyết.

Anh Nguyễn Sĩ Văn (Thới Tam Thôn, Hóc Môn, TP Hồ Chí Minh) bị trĩ có… thâm niên hàng chục năm nay. Trước đó, anh bị kiết lỵ nặng. Chữa khỏi lỵ một thời gian, anh phát hiện bị trĩ. Tuy vậy, anh nghĩ trĩ không làm chết người nên chần chừ không đi khám. Đến giờ, sau gần 10 năm sống chung với trĩ, anh thấy sức khỏe giảm sút đáng kể. Mỗi lần đi đại tiện, máu từ hậu môn phun ra như cắt tiết gà. Anh không thể dùng giấy vệ sinh mà phải dùng nguyên cả chậu nước. Bệnh khiến anh đau rát, cứ nhìn thấy nhà vệ sinh là sợ. Vợ anh bảo, mỗi khi chồng chị làm việc nặng hoặc ngồi nhiều, nó “tòi” ra khiến anh đi lại cứ phải khuỳnh hai chân, vì sợ cọ xát vào quần sẽ gây lở loét. Kinh tế gia đình khá giả, nhưng anh Văn không dám ăn nhiều đồ ăn giàu đạm, khó tiêu. Thực đơn của anh chủ yếu là rau, vì nếu thiếu rau ngay lập tức “cái bệnh” kia sẽ hành anh đến khổ.

Trường hợp của anh Đào Văn Quang (Quan Nhân, Thanh Xuân, Hà Nội) cũng không khác là bao. Bị trĩ 16 năm nay, ngại đi khám bác sĩ, lại thấy bệnh này không chết người nên anh mặc kệ. Mùa đông thì không sao, nhưng cứ đến mùa hè thì thế nào anh cũng phải xin nghỉ việc gần 1 tháng, bởi bệnh trĩ khiến anh không ăn, không ngủ, không đi lại bình thường được. Nằm trên giường mà máu thấm ướt đệm. Những hôm trời nóng quá, anh không dám đi lại nhiều và chỉ ăn cháo, uống nước hoa quả để hạn chế thấp nhất số lần đi đại tiện.

Anh Trần Văn Tuyên, một giáo viên cấp 3 ở Hà Nội đã từng xin “nghỉ hưu non”, chỉ vì bị trĩ. Anh Tuyên bị trĩ độ 4, búi trĩ chui ra ngoài, chảy nước gây ngứa và có mùi. Mặc cảm với cái mùi “đặc trưng” tỏa ra từ cơ thể mình, chạy chữa vài nơi không khỏi hẳn, anh buộc lòng làm đơn xin “nghỉ hưu non”…

Nguy hiểm tính mạng

Bệnh trĩ độ nhẹ không làm chết người, nhưng khi để bệnh chuyển độ nặng thi có thể nguy hiểm đến tính mạng nếu bị chảy máu cấp tính không được cấp cứu kịp thời. Trĩ ít gặp ở trẻ em, hay gặp ở những người trong độ tuổi lao động, từ 25- 50 tuổi. Vì thế, bị trĩ sẽ gây ảnh hưởng đến hiệu quả lao động, ảnh hưởng đến sinh hoạt và chất lượng cuộc sống của những bệnh nhân bị trĩ. Điều đáng nói trĩ là bệnh ở chỗ kín, dẫn đến tâm lý bệnh nhân ngại khám bệnh, ngại nói với những người khác, thậm chí một số người nhất quyết không để người khác nhìn thấy “chỗ ấy”. Tâm lý e ngại cộng với tâm lý bệnh chưa chết người thì chưa đi khám của người dân Việt Nam, nên mặc dù tỉ lệ bệnh nhân bị trĩ nhiều nhưng số bệnh nhân tìm đến dịch vụ y tế rất thấp.

benh-tri-co-nguy-hiem-khong-chua-nhu-the-nao

Theo thông tin từ Hội Hậu môn Trực tràng Việt Nam, tỉ lệ bệnh nhân bị trĩ không có sự khác biệt giữa thành thị và nông thôn. Tuy nhiên, có mối quan hệ giữa bệnh trĩ và một số ngành nghề nhất định. Những nghề phải ngồi nhiều liên tục như thợ may, lái xe, nhân viên văn phòng, nghề sử dụng máy tính nhiều hay những nghề phải làm việc nặng như bốc vác, thợ phu hồ… có nguy cơ cao bị trĩ. Ngoài ra, những người hay bị táo bón, kiết lỵ, viêm đại tràng, hen cũng dễ bị trĩ vì hậu môn bị tổn thương do rặn nhiều. Nhiều người u xơ tuyến tiền liệt, phải rặn tiểu tiện cũng có nguy cơ bị trĩ, vì khi rặn tiểu tiện, họ thường không để ý, dẫn đến rặn cả đại tiện khiến cơ hậu môn bị căng, rão.

Theo một công trình nghiên cứu hồi cứu, tập hợp gần 3.000 ca mổ ở Trung tâm Hậu môn, Trực tràng từ 1/1/2004 đến 31/12/2008, trong số các bệnh liên quan đến hậu môn, trực tràng của người dân Việt Nam thì trĩ là bệnh hay gặp nhất, chiếm 82,8%. Tiếp đến là nứt kẽ hậu môn, nung mủ hậu môn.

Vậy câu hỏi được nhiều người quan tâm đặt ra là: Bệnh trĩ có nguy hiểm không, chữa như thế nào và nó ảnh hưởng ra sao tới cuộc sống cũng như sức khỏe của người bệnh?

1. Bệnh Trĩ, hay còn gọi là bệnh lòi dom theo dân gian, là bệnh được tạo thành do dãn quá mức các đám rối tĩnh mạch trĩ (hay sự phình tĩnh mạch) ở mô xung quanh hậu môn.

2. Ảnh hưởng của Bệnh trĩ tới người bệnh

Người mắc bệnh trĩ khiến các cơ vòng ở hậu môn bị tắc gây giảm sự lưu thông của tĩnh mạnh trong khi động mạch vẫn không ngừng đưa máu vào sẽ khiến các búi trĩ cứng hơn, gây đau nhức và rất khó trở lại bên trong hậu môn.

Nghẹt búi trĩ có thể gây nên hoại tử nếu ở mức độ nặng hơn có thể gây nhiễm trùng máu.

Gây nên hiện tượng thiếu máu: vì triệu chứng chủ yếu của bệnh trĩ là đi ngoài ra máu nên nếu tình trạng kéo dài sẽ làm cho người bệnh thiếu máu có thể ảnh hưởng tới tính mạng.

Gây khó khăn trong việc đi đại tiện hoặc còn có thể làm bạn bạn đi đại tiện không tự chủ được.

Apxe hậu môn một khi hình thành sẽ xuất hiện các triệu chứng như xuất huyết, vi khuẩn, độc tố, mủ. Những độc tố này dần dần xâm nhập vào máu và gây ra nhiễm trùng máu.

Khi trĩ thòi ra ngoài lâu gây chảy máu, nứt hậu môn, thậm chí rặn quá nhiều còn ảnh hưởng tới tầng sinh môn. Nứt, rách hậu môn và tầng sinh môn rất dễ bị bội nhiễm vi khuẩn từ phân và nước tiểu.

Bệnh trĩ thường ảnh hưởng nhiều tới nữ giới do kết cấu sinh lí khác biệt nên khi bị chảy máu do trĩ trong trường hợp nghiêm trọng có thể gây ra viêm nhiễm phụ khoa. Đặc biệt đối với phụ nữ mang thai cần phải hết sức cảnh giác với căn bệnh này.